Tập quân sự: Ký sự 30 ngày đêm sống như những người lính thực sự!

Một phần tuổi thanh xuân của chúng tôi đã gửi lại những Trung tâm giáo dục Quốc phòng. 30 ngày đêm cùng nhau đi qua những khoảnh khắc đẹp nhất của thời sinh viên có lẽ là quãng thời gian khó quên nhất trong lòng mỗi người. Có những năm tháng khi đã đi qua sẽ để lại trong bạn sự tiếc nuối và hoài niệm dù đó chỉ là 1 phần ngắn ngủi trong cả hành trình tuổi trẻ của chúng ta. 4 năm Đại học, khóa học mà sinh viên sẽ khắc ghi chính là những tháng ngày họ cùng nhau khoác màu áo xanh trong khóa học Quân sự. Ký sự 30 ngày đêm sống như những người lính thực sự! Không rõ từ bao giờ trong mắt lũ sinh viên chúng tôi, các trung tâm Giáo dục Quốc phòng – An ninh bỗng dưng biến thành những khu “rì sọt” chất lượng hẳn 5 sao. Nếu không ngại, tôi xin phép liệt kê cho các bạn một vài cái tên “kinh điển” như sau: Xuân Hòa (thị xã Phúc Yên, tỉnh Vĩnh Phúc), Hòa Lạc (thị xã Sơn Tây, huyện Thạch Thất, Hà Nội), Minh Trí (huyện Sóc Sơn, Hà Nội), Mai Lĩnh (Hà Đông, Hà Nội),… Các trung tâm này đều cách Thủ đô không quá xa, thông thường chỉ mất khoảng hơn 2 tiếng đi xe là sinh viên có thể bắt đầu trải nghiệm những ngày tháng đậm chất “đời lính”. Khu ký túc xá Cơ điện và khu Trung tâm ở Xuân Hòa. Khu ký túc xá Cơ điện và khu Trung tâm ở Xuân Hòa.

Nhân nói về những người lính mới “nhập ngũ”, dù có ở khu “rì sọt” nào đi chăng nữa thì những gì các bạn trải qua đều không khác nhau là mấy. Một ngày mới sẽ bắt đầu với tiếng chuông báo thức văng vẳng gần xa từ phòng Đại đội trưởng, điểm báo rằng đã 5h30 sáng.

Một căn phòng dành cho 6-8 bạn sinh viên. Một căn phòng dành cho 6-8 bạn sinh viên. Bình thường nếu vẫn đang ở Hà Nội, bạn sẽ làm gì? Tự động quay sang tắt đồng hồ hay cứ mặc kệ rồi ngủ tiếp? Nhưng khoan, bạn đang ở Xuân Hòa, Hòa Lạc hay Mai Lĩnh đấy, nếu tác phong không nhanh nhẹn dậy tập thể dục thì cứ sẵn sàng tâm lý đứng riêng ra một hàng chờ… “ăn phạt”. “Sáng sớm đầu tiên ở Hòa Lạc có một số bạn ra muộn nên Đại đội trưởng quyết phạt cả lũ chạy mấy vòng quanh sân. Kể từ hôm đó, cứ mỗi khi nghe loa báo thức, cả dãy nhà lại ú ớ gọi nhau, mau mau lẹ lẹ ra sân trước khi quá muộn”, bạn Khánh Linh (SV năm 3) chia sẻ. 2 khu ký túc trước và sau ở Hòa Lạc. 2 khu ký túc trước và sau ở Hòa Lạc. Hành lang chạy dài rộng rãi, thoáng đãng. Hành lang chạy dài rộng rãi, thoáng đãng. Mỗi ngày ở trung tâm, ngoài các buổi học lý thuyết trên các phòng học cố định, sinh viên còn được tham gia những tiết học ngoài trời cực thú vị: bắn súng, tập ném lựu đạn, chạy tiếp sức, lăn lê bò trườn,… Những buổi tối trời thanh cao gió mát có thêm tiết mục xem phim, sinh hoạt tập thể, ca hát. Ngồi túm tụm vào nhau mấy tiếng, muỗi đốt đỏ cả chân hơi cực tí nhưng cả lũ cứ thấy vui vui và tự hào, chia sẻ với nhau từng khoảnh khắc chắc chắn không có lần thứ 2 trong đời. “Ở Xuân Hòa có một bộ phim thuộc hàng kinh điển mà khóa sinh viên nào cũng sẽ được xem, ấy là Mùi cỏ cháy. Có nhiều bạn đã xem rồi, có những bạn lại là lần đầu tiên nhưng ai ai cũng chăm chú theo dõi, nhìn lên màn hình máy chiếu bé tí, rồi tự để cảm xúc bay theo những thước phim”, bạn Minh Đức (SV năm cuối) tâm sự. Sơ đồ mặt bằng trung tâm Giáo dục Quốc phòng - An ninh Hòa Lạc. Sơ đồ mặt bằng trung tâm Giáo dục Quốc phòng – An ninh Hòa Lạc. Các bạn sinh viên rất thích thú với những buổi học bắn súng. Các bạn sinh viên rất thích thú với những buổi học bắn súng. Trong các trung tâm, quân lệnh như sơn, kỷ luật nghiêm khắc, đồng chí nào làm sai thì cả phòng phải chịu phạt thôi. Cứ mỗi sáng sớm, Đại đội trưởng lại gõ cửa từng phòng, ngó ngang ngó dọc kiểm tra vệ sinh, xem cái chăn đã xếp vuông vắn chưa, phòng ốc có gọn gàng sạch sẽ hay không, giày dép mỗi góc một chiếc là cũng bị tịch thu cho vào túi để chờ xử lý… Chuyện kể rằng có những đại đội đã bị triệu tập ngay lúc 12h trưa đứng trải chiếu tập đi tập lại động tác gấp chăn sao cho đúng chuẩn mực nhất. “Dù là phạt nhưng thầy Đại đội trưởng thương tình chỉ bắt ngồi 30 phút rồi lại cho vào ký túc xá nghỉ ngơi. Nói thật chứ ở Xuân Hòa phạt một tí như thế mới thấy vui!”, bạn Khánh Huyền (SV năm 2) nhớ lại. Truyền thuyết phạt gấp chăn 12h trưa là có thật các bạn ạ. Truyền thuyết phạt gấp chăn 12h trưa là có thật các bạn ạ. Cực nhất sẽ là những đêm cứ vào tầm 10h khi dân tình đang chuẩn bị chăn màn đi ngủ thì ở đâu đó lại vang lên tiếng chuông báo động. Cứ như 1 con rô bốt lên sẵn lịch trình, đứa nào đứa đấy nhốn nháo tìm quân phục thay cho lẹ còn ra tập hợp. Hỷ nộ ái ố nhất là có đứa đang mải say sưa trong nhà tắm, xà phòng còn vương trên tóc nhưng thôi cũng kệ, cứ chạy ra đứng vào hàng ngũ cho nhanh rồi điểm danh cái đã. Đi quân sự còn có 1 nhiệm vụ bất khả kháng mà bất kỳ “chú lính” nào cũng phải thực hiện, ấy là trực đêm. Từ 10h đêm khi tất cả các phòng tắt đèn đi ngủ, đội ngũ trực đêm bắt đầu “lên đường”. Thông thường trực đêm được chia về cho từng phòng ở ký túc thay phiên nhau, mỗi ca thường 2 tiếng gồm 2 bạn. Có những hôm buồn ngủ rít cả mắt nhưng cứ hễ nghe tiếng đồng đội gọi cửa từ xa, 2 thành viên khác trong phòng lại tự động bật dậy, ôm chăn ôm chiếu ra bàn trực… đánh thêm giấc nữa. Những ngày đi học quân sự, bữa cơm đạm bạc lắm. Bữa rau bữa thịt thay phiên nhau nhưng vẫn đảm bảo đủ chất dinh dưỡng. Lúc mới lên Xuân Hòa, Minh Trí hay Hòa Lạc, nhiều bạn còn chưa quen, hay bỏ bữa hoặc chỉ ăn những thức ăn bố mẹ chuẩn bị sẵn. Đúng 1 tuần sau, mâm cơm cứ hết đều đều, thậm chí có bạn còn chạy tới chạy lui xin thêm. Ở quân đội cái gì cũng xếp hàng nên là dù đi ăn hay đi học cứ phải xếp hàng trước rồi tính gì thì tính. Các bạn sinh viên ở Hòa Lạc xếp hàng đi ăn cơm. Các bạn sinh viên ở Hòa Lạc xếp hàng đi ăn cơm. Bữa cơm tuy đạm bạc nhưng đầy đủ chất dinh dưỡng cho các bạn sinh viên. Bữa cơm tuy đạm bạc nhưng đầy đủ chất dinh dưỡng cho các bạn sinh viên. Nơi tình yêu bắt đầu Người ta bảo 1 tháng học quân sự là khoảng thời gian đẹp nhất đời sinh viên, vô lo vô nghĩ, cứ để mặc bản thân bay theo những suy nghĩ viển vông của tuổi mới lớn. Đằng sau những tháng ngày thao thao chiến trường là vô vàn khoảnh khắc quá đỗi nhẹ nhàng đến đáng yêu mà đôi khi trong đời sẽ không gặp lại lần nữa… Có những sáng rủ lũ bạn cùng ăn mặc thật xinh thật đẹp, tóc chải chuốt thật mượt rồi cùng nhau ra những “bức tường huyền thoại” chụp vài tấm ảnh kỷ niệm. Sau này khi ngó lại cái đống album đó, có đứa lại sụt sùi tiêng tiếc nhớ về những năm tháng gian khổ sống chết có nhau. Cùng cười xinh mình chụp bức ảnh nào!

Cùng cười xinh mình chụp bức ảnh nào!

Cả Xuân Hòa được nhuộm bởi 1 màu xanh bát ngát...

Cả Xuân Hòa được nhuộm bởi 1 màu xanh bát ngát…

Có những chiều ngồi bên khung cửa sổ, mơ màng “hóng” tai nghe chương trình phát thanh chở theo những lời confession ngọt ngào. Chỉ cần lời tỏ tình gửi đến 1 đồng chí trong phòng thôi là cả trung đội, à không, thậm chí cả đại đội đã rạo rực ồn ào cả lên. Cũng có những chiều cả lũ ngồi thành hàng dài trước sân ký túc, nhốn nháo xem hết bóng đá rồi sang bóng sọt, cổ vũ khản cả giọng mong đội nhà giật giải quán quân còn đi ăn khao. Ở đâu không biết chứ bóng sọt được xem là môn thể thao vua dành cho các bạn nữ ở Xuân Hòa. Sở dĩ gọi là bóng sọt vì hai đội cần những cái… sọt rác để hứng bóng, trúng mỗi quả sẽ được 1 điểm đó. Còn đây là sân để các bạn sinh viên ĐH Quốc gia chơi đá bóng.   Khi bóng sọt trở thành môn thể thao vua cho các bạn nữ ở Xuân Hòa. Khi bóng sọt trở thành môn thể thao vua cho các bạn nữ ở Xuân Hòa. Có những tối các phòng hò nhau chơi bài uno, chơi ma sói, tiếng cười giòn giã xua tan bao mệt mỏi, muộn phiền của quãng thời gian khó khăn trước đó. Để rồi sau này khi quay lại Thủ đô, thiệt không dễ tìm lại những mảnh ký ức ngọt ngào như thế. Có những ngày bình yên khi cơn mưa trái mùa bất ngờ ghé thăm, được nghỉ học, được tự do “làm loạn”, đập phá ăn chơi té tát trong phòng mà không sợ bóng dáng các thầy Đại đội trưởng đến gõ cửa. Những ngày mưa ấy, đưa bàn tay qua khung cửa sổ hứng những giọt trời, nhiều đứa lại nghẹn ngào vì thời điểm chia tay nhau đã gần tới. Ma sói... Ma sói… Và cả bài uno nữa – những trò chơi kinh điển ở các trung tâm giáo dục quốc phòng – an ninh. 30 ngày không phải quãng thời gian quá lâu nhưng cũng đủ để những đứa xa lạ trở nên thân thiết và yêu thương nhau nhiều hơn. Chỉ một chuyến xe thôi, cả lũ lại quay về với guồng quay cuộc sống tấp nập trước đây, bỏ lại sau lưng những tháng ngày đẹp nhất của tuổi thanh xuân. “Một ngày trước khi chia tay Minh Trí, trời đổ cơn mưa rất lớn. Chẳng ngần ngại, tất cả chúng tớ đều cùng nhau nhảy xuống sân ký túc, hòa vào cơn mưa chia tay đó. Dù các thầy đứng khắp nơi kêu tụi tớ vào nhỡ bị cảm lạnh, nhưng mà ngày cuối, tụi tớ muốn được lưu giữ những gì còn lại của Minh Trí…”, Mai Phương (SV năm 3) chia sẻ. Mùa hè năm ấy chúng ta cùng sống cùng chơi: Khoảng thời gian đáng nhớ nhất của sinh viên chính là khóa học Quân sự! – Ảnh 31. Cuộc đời này âu chỉ toàn là sự đánh đổi, một phần tuổi trẻ đi qua sẽ chẳng thể nào quay lại được. Nhưng dù cho có phải bị cảm lạnh nhiều lần hơn thế nữa, lũ sinh viên chúng tôi vẫn mong một lần được sống lại khoảng thời gian đẹp đẽ đó, cùng nhau khóc, cùng nhau cười, cùng nhau gồng gánh đi qua một phần cuộc đời gian khó. Dù rằng ngày đầu mới đặt chân đến các trung tâm, đứa nào cũng kêu khổ, kêu nhọc,… nhưng chỉ khi cùng nhau đi qua những ngày gian nan đó mới thấy trân trọng, yêu thương nhau. “Xin để lại nơi đó ngàn tình yêu, cả những kỷ niệm và hoài bão, chào tất cả, chúng tôi về và xin hẹn gặp lại vào một ngày không xa!”.

Minh Nhân/thoidai.com.vn

Pin It

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *